Thăm chiến hạm USS Chafee nhớ về trận chiến Trân Châu cảng (1)

USS-Chafee-190Trần Vinh Dự

Ngày 7 tháng 12 vừa rồi là ngày kỷ niệm 58 năm trận chiến Trân Châu Cảng (Pearl Harbor). Như một sự tình cờ, chúng tôi cũng mới có dịp được  Trung tá Hee-dong-Choi – chỉ huy tàu USS Chafee và đại tá Jeff Breslau – phát ngôn viên của Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương (U.S. Pacific Command) mời đi thăm tàu USS Chafee – khi đó đang neo đậu gần Trân Châu Cảng trên quần đảo Hawaii – với tư cách cá nhân.

Cũng như Lê Bá Hùng là hạm trưởng người Mỹ gốc Việt đầu tiên, Hee-Dong Choi tự hào là hạm trưởng người Mỹ gốc Hàn đầu tiên. Chiến hạm USS Chafee do anh chỉ huy thuộc lớp Arleigh Burke – được mô tả là “chiến hạm tối tân nhất và uy lực nhất” của Hải quân Mỹ – được xuất xưởng năm 2004 với giá thành xấp xỉ 1.3 tỉ USD. Chức năng chính của tàu này là săn lùng và tiêu diệt tàu ngầm, máy bay tiêm kích hoặc tên lửa, cùng các mục tiêu trên mặt biển khác.

CDR Choi PhotoTrung tá Hee-dong-Choi, chỉ huy tàu USS Chafee. Ảnh : Chafee.navy.mil

Khả năng chiến đấu chính của tàu này đến từ hệ thống phóng tên lửa thẳng đứng (VLS) có khả năng phóng tên lửa Tomahawk và hệ thống phóng tên lửa chống hạm Harpoon Anti-Ship Cruise Missiles. Ngoài ra tàu này cũng được trang bị hệ thống súng đại bác 127 li tự động Mark 34 Gun Weapon System và 5”/54 Caliber Gun có chức năng chống hạm và chống máy bay tiêm kích ở cự ly gần.

shipdimondsmall (4)Chiến hạm Hoa Kỳ USS Chafee DDG 90. Ảnh : Chafee.navy.mil

Căn cứ hải quân nơi tàu USS Chafee neo đậu cách bến cảng lịch sử Trân Châu Cảng không xa. Một phần của Trân Châu Cảng hiện nay đã trở thành nghĩa trang và khu tưởng niệm liệt sĩ tử trận trong cuộc tấn công phủ đầu chớp nhoáng của quân đội Nhật vào ngày 7 tháng 12 năm 1941. Xác của thiết giáp hạm USS Arizona – mồ chôn của hơn 1,000 thủy thủ Mỹ – vẫn hiện rõ dưới làn nước xanh và là chứng tích hàng ngày nhắc nhở người Mỹ – đặc biệt là quân đội Mỹ – về nguy cơ bị tấn công bất ngờ bất cứ lúc nào.

Hkg2930738Lê Bá Hùng, người gốc Việt sinh ra ở Huế và nay là hạm trưởng USS Lassen, rời khu trục hạm trên thuyền nhỏ đi vào bờ, trong chuyến ghé thăm chính thức cảng Ðà Nẵng hôm 7/11/2009. Ảnh : Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images

Ngày 7 tháng 12 năm 1941 cũng bắt đầu là một ngày bình thường như hôm nay – Jeff bảo tôi. Chúng tôi thức dậy, ăn sáng, đi làm bình thường như mọi ngày cho tới khi “boom”, “boom”, “boom” – bom nổ, khói, lửa bùng lên, tiếng la hét và chết chóc khắp nơi.

Trước khi bom rơi ở Trân Châu cảng, chiến tranh thế giới II đã nổ ra đâu đó nhưng người Mỹ vẫn chơi ván cờ tọa sơn quan hổ đấu. Họ tiên liệu trước sau gì nước Mỹ cũng sẽ phải nhập cuộc, nhưng không ai ngờ Nhật Bản lại đánh phủ đầu vào ngày hôm đó.

Về phía Nhật, dựa vào thành công trong các cuộc chiến với Nga và Trung Quốc trước đó và bài học thành công của chiến lược “đánh phủ đầu”, đã quyết định lần đầu tiên sử dụng sức mạnh vượt trội của phương tiện chiến tranh trên biển mới là hàng không mẫu hạm nhằm đập tan Hạm đội 7 của Mỹ khi đó đóng ở Trân Châu Cảng.

Kỳ vọng của Nhật là với đòn đánh phủ đầu này, Mỹ sẽ phải mất nhiều năm mới có thể xây dựng lại được hạm đội 7, và khi đó thì Nhật đã vững chắc ở vị trí bá chủ toàn bộ Thái Bình Dương và Á Châu.

210061702_385742aa11Nơi xác chiến hạm Mỹ chìm biến thành bảo tàng viện ở Pearl Harbor (Trân Châu Cảng)

Trật tự thế giới hiện nay đã khác xa với thời kỳ 1941. Mỹ đã trở thành cường quốc số 1 thế giới và tiếp tục vẫn sẽ là cường quốc số 1 thế giới ít nhất trong 20-30 năm tới. Khó có thể tưởng tượng được một quốc gia nào đó hiện nay dám đơn phương tuyên chiến với Mỹ vào thời điểm này.

Điều đó không có nghĩa người Mỹ có thể yên tâm gối đầu mà ngủ. Sự trỗi dậy của Trung Quốc, nói theo cách của Lý Quang Diệu, là “một hạm đội biển xanh với hàng không mẫu hạm [mà Trung Quốc đang xây dựng] không thể chỉ để dùng cho mục đích phòng thủ trong tranh chấp Đài Loan và Đại Lục.”

Việc Trung Quốc đang nhanh chóng hiện đại hóa quân đội và hướng ra Thái Bình Dương đã khiến nhiều người như Robert D. Kaplan cho rằng xung đột quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc trong thế kỷ XXI là tương lai khó tránh khỏi. Trên thực tế, Robert D. Kaplan còn đi xa hơn khi nhìn nhận rằng một cuộc chiến tranh lạnh có kiềm chế là kết quả tốt nhất có thể có được trong quan hệ Mỹ -Trung ở thế kỷ XXI.

Đối với các sĩ quan hải quân như Jeff và Hee-Dong, công việc của họ là luôn ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Hee-Dong cho biết tàu của anh có thể tham chiến trong vòng một ngày nếu có lệnh điều động. Còn Jeff thì khẳng định hải quân Mỹ đang ở trong điều kiện dày dạn kinh nghiệm nhất từ trước tới nay sau các cuộc chiến ở vùng Vịnh và Afganistan.

091117-N-6720T-273

Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ . Ảnh : gw.ffc.navy.mil

Tôi hỏi liệu một cuộc tập kích bất ngờ của Trung Quốc vào Hạm đội 7 giống như Nhật Bản đã làm hồi 1941 có thể thực hiện được hay không. Jeff nói hải quân Mỹ luôn theo dõi tất cả các chiến hạm của Trung Quốc ở mọi thời điểm. Tôi hỏi tiếp khả năng một vài tàu ngầm mang đầu đạn hạt nhân của Trung Quốc thoát khỏi tầm quan sát của hải quân Mỹ và tiến được đến gần bờ biển nước Mỹ là có hay không? (tôi hỏi câu này vì Hawksley và Holberton trong cuốn Dragon Strike có đưa ra giả định như vậy). Jeff trả lời nếu để bị lọt thì hải quân Mỹ cũng sẽ nhanh chóng tìm ra các tàu ngầm này. “Chúng tôi có rất nhiều kinh nghiệm truy tìm tàu ngầm có từ hồi Chiến tranh Lạnh với Liên Xô.”

Hạm đội 7 của Mỹ hiện nay đóng chủ yếu ở Nhật Bản và Hàn Quốc. Với khoảng cách khá gần với Trung Quốc như vậy, khả năng bị tấn công phủ đầu bằng tên lửa từ Đại lục không phải là không có. Tôi đưa ra thắc mắc này với Hee-Dong nhưng vị hạm trưởng này khá tự tin vào khả năng đánh chặn của Mỹ. “Đúng là đối phương luôn tìm cách nghiên cứu và chế tạo các loại tên lửa có khả năng chọc thủng lá chắn tên lửa của chúng tôi, nhưng Mỹ cũng liên tục nghiên cứu và tìm cách vô hiệu hóa các hệ thống tên lửa mới này.”

Tôi hỏi thêm Jeff và Hee-Dong rằng hải quân Mỹ có sử dụng hạm trưởng người gốc Trung Quốc hay không. Hee-Dong bảo “tôi nghĩ là không”. Jeff khẳng định “chúng tôi không có bất cứ hạm trưởng gốc Trung Quốc nào, ít nhất là không có hạm trưởng nào sinh ra ở Trung Quốc.”

Thăm chiến hạm USS Chafee nghĩ về xung đột ở Trường Sa (2)

Phung-Quang-Thanh-To_4Bộ trưởng Quốc phòng Cộng sản Việt Nam Phùng Quang Thanh thăm Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương của Mỹ ở Hawaii

Trong chuyến thăm Mỹ vừa qua, Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh có ghé qua Hawaii và thăm tàu ngầm tấn công USS Jacksonville đậu ở đây. Sự tò mò của Bộ trưởng Thanh có lẽ bắt nguồn từ mục đích muốn tận mắt chứng kiến tàu ngầm nguyên tử hiện đại của Mỹ để coi nó khác gì so với tàu ngầm mà Việt Nam mua từ Nga .

Cũng nên nhắc lại rằng trong chuyến công du gần đây của Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, Việt Nam đã chính thức đặt mua 6 tàu ngầm loại Kilo chạy bằng dầu diesel. Ngoài số tàu ngầm này, VN còn đặt mua thêm 8 chiến đấu cơ Su-30MK2 và có thể sẽ mua thêm 12 chiếc nữa. Theo nhiều nguồn tin, Việt Nam hiện nay mới có khoảng 24 chiếc phản lực cơ thế hệ mới như Su-27, Su-30, Mig-29 (số còn lại, khoảng 200 chiếc, đều là các chiến đấu cơ thuộc thế hệ cũ đã lạc hậu).

kilo-dnsc8703781_jpgTàu ngầm Kilo chạy bằng dầu diesel do Nga đóng. Ảnh : Jakarta Post

Các hợp đồng mua sắm mới này tái khẳng định một xu thế được hình thành cách đây không lâu là nỗ lực nâng cao khả năng tác chiến trên biển của Việt Nam. Việt Nam đã đặt mua 2 tàu Hộ tống Gepard-3.9 hồi năm 2007 và trước đó nữa Việt Nam cũng từng đặt mua 4 tàu tuần tiễu loại Tarantul 1 và 5 tàu tuần tiễu Tarantul 5. Ngoài ra, Việt Nam cũng đã mua bản quyền để tự đóng loại tàu Tarantul 1.Theo một số nguồn tin, số lượng tàu Tarantul 1 được Việt Nam đóng sẽ vào khoảng 20 chiếc.

Việc Việt Nam đẩy mạnh mua sắm vũ khí chiến đấu trên biển trong vài năm trở lại đây đã khiến nhiều người đồn đoán rằng hải quân Việt Nam sẽ tiến tới thành lập Hạm đội biển Đông với trên dưới 30 chiến hạm hiện đại. Động thái này được cho là để ứng phó với tình hình ngày càng nóng lên trên Biển Đông.

bdbda9e2c0b6a1dc6c7811f4aee322f2d00c11cd_bigChiến đấu cơ Su-30MK2 của Nga sản xuất. Ảnh : defpro.com

Nhìn lên phương bắc, theo báo cáo của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ năm 2007, Trung Quốc hiện có 53 tàu ngầm chạy bằng diesel và 5 tàu ngầm hạt nhân, 25 tàu khu trục, 47 tàu hộ tống, và 41 tàu tuần duyên có trang bị tên lửa, chưa kể các tàu đổ bộ (50 chiếc, gồm cả 25 chiếc có khả năng chở xe tăng).

Hải quân Trung Quốc được chia làm 3 hạm đội đóng tại biển bắc TQ (North Sea Fleet), biển đông TQ (East Sea Fleet) và biển nam TQ (South Sea Fleet). Báo cáo này không nêu rõ quy mô của hạm đội biển Nam TQ là bao nhiêu nhưng có thể phỏng đoán rằng chỉ riêng tiềm lực của hạm đội này đã lớn hơn nhiều lần tiềm lực của hải quân Việt Nam – tại thời điểm hiện nay và trong tương lai gần.

0.082316001249499681Loại Hộ Thống Hạm Gepard-3.9 mà CSVN sẽ nhận từ Nga.

Với GDP vào khoảng $91 tỉ, nền kinh tế Việt Nam chỉ bằng 2.1% so với GDP của Trung Quốc ($4.330 tỉ). Nhưng đó chưa phải đã hết. Đồng nhân dân tệ hiện nay được tuyệt đại đa số giới bình luận và nghiên cứu cho là đang bị định giá quá thấp. Nếu đồng Yuan được nâng giá thêm 10% thôi thì GDP của Việt Nam sẽ chưa tới 2% GDP của Trung Quốc.

Nhưng đó cũng chưa phải đã hết. Vì trình độ công nghiệp của Việt Nam rất thấp nên hiện nay Việt Nam không thể tự chế tác được các loại vũ khí hiện đại. Điều đó đặt Việt Nam vào thế chỉ có thể dùng ngoại tệ để mua vũ khí của nước ngoài. Với một cơ cấu kinh tế trong đó thâm hụt mậu dịch kéo dài và không có dấu hiệu giảm đi như hiện nay, ngoại tệ là thứ mà Việt Nam đang rất thiếu.

Tarantul-Corvette-DNSC9701565-1SLoại tàu tuần tiểu Tarantul 1, VN mua bản quyền của Nga. Ảnh : auairpower.net

Vì thế, một cuộc chạy đua vũ trang lâu dài với Trung Quốc chỉ làm Việt Nam sớm rơi vào tình trạng kiệt quệ. Đầu tư nguồn ngoại tệ hiếm hoi vào mua sắm vũ khí có vẻ như không phải là một lựa chọn khôn ngoan. Có thể các quyết định mua sắm tính tới thời điểm này vẫn còn hợp lý. Tiềm lực hải quân trước đó gần như bằng không, nhưng trong tương lai gần,Việt Nam sẽ phải tự nhận thấy khả năng hạn chế của mình và ngừng xu thế mua sắm này lại.

Điều đó đặt ra tiếp một câu hỏi là Việt Nam sẽ phải tự vệ thế nào? Đây là một câu hỏi khó khăn và tôi không có tham vọng trả lời đầy đủ trong bài này. Điều may mắn là hiện nay Trung Quốc vẫn còn rất nhiều vấn đề quan trọng hơn cần tập trung giải quyết thay vì gây nên một cuộc xung đột quân sự ở Biển Đông. Việt Nam nên tận dụng giai đoạn thanh bình (có thể là tạm thời) này để tập trung phát triển đất nước.

china-navyẢnh : Lực lượng Hải quân Trung Quốc. Nguồn: Bộ Quốc Phòng Mỹ

So sánh một cách hơi khập khiễng thì bối cảnh Việt Nam hiện nay cũng có nét giống với Nhật Bản hồi năm 1868 khi họ bị phương Tây đe dọa. Một cuộc chiến tranh với phương Tây khi đó đối với Nhật cũng đồng nghĩa với tự sát. Con đường mà họ đã chọn là bắt tay vào đổi mới triệt để đất nước bằng tư tưởng thoát Á. Điều kiện của Việt Nam hiện nay có lẽ thuận lợi hơn, khá nhiều so với Nhật Bản hồi năm 1868. Thế nhưng cũng giống như Nhật Bản, Việt Nam có lẽ cũng cần thực hiện những thay đổi nhất định cả về kinh tế, chính trị, và xã hội để khơi nguồn cho một giai đoạn phát triển nhanh và bền vững trong tương lai. Đây chính là nền tảng lâu dài để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước.

Nguồn : Trần Vinh Dự / VOA

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: