Phải biết phản kháng trước sự “mông muội hoang dã”!

Phương tiện và lực lượng chế tài siêu hạng cũng không kham nổi hành vi của hàng chục triệu người. Điều cần thiết là làm sao đánh thức tính nhân bản và trách nhiệm sống của từng cá nhân, không chờ đợi chính quyền dùng biện pháp mạnh. Rác thải đúng chỗ chỉ là chuyện nhỏ nhưng là biểu hiện rõ nét một khía cạnh của lương tâm con người biết thương yêu nhau, biết tôn trọng lợi ích cộng đồng trong khuôn khổ luật pháp.

Tôi xin kể một chuyện nhỏ  mà tôi rất ngượng ngùng với hai bạn học cũ từ nước Pháp đến thăm khi cả nhóm cùng dạo phố đêm Sài Gòn. Trong lúc tôi đang thao thao khoe về nét đẹp ngày xuân Kỷ Sửu thì một bịch rác từ lầu cao (đường Lê Thánh Tôn, gần chợ Bến Thành) rơi xuống, suýt nữa trúng vào đầu chúng tôi. Phản ứng nhanh nhạy vốn có của “cư dân hẻm” giúp tôi nói một câu kịp thời, đại ý: “Có thể do sơ suất lỡ tay rơi xuống, mong hai bạn thông cảm”.

Rác của một nhóm thanh niên vừa bỏ đi (ảnh chụp tại công viên 30-4, Q.1, TP.HCM sáng 8-2) – Ảnh: N.C.T.

Mấy ngày sau, chuyện xả rác không che giấu được trên phố và kênh rạch dường như vẫn ám ảnh hai người bạn tôi. Bằng sự hiểu biết qua báo chí, họ vẫn không giải thích nổi tại sao một thành phố nổi tiếng về sự năng động phát triển, về lòng hào hiệp thương người và nếp sống đậm tính nhân văn… lại chưa thể “đi trước” về xử lý rác. Họ càng khó hiểu khi thấy tận mắt một cặp trai thanh gái lịch Sài Gòn bấm cửa tự động chiếc Lexus ném ra một túi vỏ dưa hấu trên vỉa hè. Và trong một quán vắng, đề tài này được đưa ra theo yêu cầu của tôi.

Cậu bạn tóc vàng khẽ lắc đầu, nhún vai nói chân thành rằng chuyện giữ  sạch phố phường không khó, chỉ khó ở chỗ hình như nhiều người Việt đang mải lo về cái ăn cái mặc, chưa quan tâm tới chuyện vệ sinh chung! Anh nói: “Giữ vệ sinh công cộng là việc làm thật đơn giản nhưng giá trị lớn, chỉ cần mỗi người ghi nhớ và làm theo cách của mình trong quy tắc bắt buộc. Giá trị vô hình của bầu không khí sạch cũng quan trọng chẳng kém cơm áo gạo tiền bồi bổ cơ thể. Ăn một quả chuối, một chiếc bánh, chiếc kẹo cao su… đều là việc làm có ý thức thỏa mãn nhu cầu cá nhân, vậy tại sao khi xả rác bạn lại không ý thức được nơi quy định?”.

Anh bạn tóc đen nhận định: “Xã hội văn minh nhờ sự bình đẳng bác ái, tại sao bạn có quyền bắt người khác phải dọn rác theo cách tùy tiện của mình? Về luật, xả rác không đúng chỗ là vi phạm phải bị xử phạt. Về lòng tự trọng, nếu bạn có hành vi ấy thì chính bạn đã tự làm xấu hình ảnh của mình bằng kiểu hành động… “mông muội hoang dã” trong mắt người khác, rộng hơn là bạn bè quốc tế…”.

Tôi mỉm cười nhưng lòng thấy chua xót. Một trong hai người bạn Pháp của tôi còn phát hiện tâm lý đám đông lạ kỳ của người Sài Gòn: sẵn sàng truy bắt tội phạm nhưng ít ai dám phê phán trực diện đối với kẻ vi phạm nội quy đường phố. Trừ nhà chức trách, dường như nhiều người e ngại đối diện với các hành vi chưa đẹp, cứ để nó lấn tới, tạo ra tâm lý thờ ơ vô cảm. Hai anh bạn bất chợt hỏi tôi: “Nếu thấy một người đang dán quảng cáo lên cột điện, đóng dấu khoan cắt bêtông lên tường mặt phố, cậu có dám cảnh cáo buộc họ tháo gỡ không?”. Tôi thật sự bối rối với câu hỏi rất bình thường này vì không ít lần tôi tặc lưỡi cho qua, thậm chí ngại bị gây hấn…

Liên hệ thực tế, tôi thấy mình vẫn thiếu trách nhiệm với không gian xanh vốn là của chung bởi chỉ tự giác chấp hành và gương mẫu là chưa đủ, chúng ta còn phải vận động người thân, bạn bè góp tay vì mục đích tốt đẹp. Mỗi người có nhận thức sẽ cảm hóa người xung quanh, nhân rộng ra để cứu lấy môi trường. Phải biết phản kháng trước hành vi làm bẩn phố phường. Việc giữ sạch đường phố rõ ràng không khó và cũng không tốn kém nếu mỗi người cố gắng lưu tâm.

Theo cách diễn giải của hai người bạn tôi nói trên, phương tiện và lực lượng chế tài siêu hạng cũng không kham nổi hành vi của hàng chục triệu người. Điều cần thiết là làm sao đánh thức tính nhân bản và trách nhiệm sống của từng cá nhân, không chờ đợi chính quyền dùng biện pháp mạnh. Rác thải đúng chỗ chỉ là chuyện nhỏ nhưng là biểu hiện rõ nét một khía cạnh của lương tâm con người biết thương yêu nhau, biết tôn trọng lợi ích cộng đồng trong khuôn khổ luật pháp.

Chúng ta biết phấn đấu xóa nghèo, vươn tới ăn ngon mặc đẹp, đi lại bằng phương tiện cao cấp… thì hãy đừng quên việc giữ sạch ngôi nhà chung – thành phố của mình. Thiết nghĩ xanh và sạch là tiêu chuẩn đầu tiên để xây nền móng cho một thành phố văn minh, sau đó hãy mơ đến những gì phồn hoa, giàu đẹp.

PHONG THỊNH

Theo TTO

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: